Ký ức của người tù cách mạng rạch bụng đòi tự do


20-07-2019
Mười năm bị đày đi khắp các nhà lao của chính quyền Sài Gòn nhà tù Pleiku, Cần Thơ, Phú Quốc, Côn Đảo, ông Vũ Văn Kim luôn tự hào vì đã giữ trọn lời thề son sắt với Tổ quốc, với Đảng, với nhân dân. Tới dự khai mạc triển lãm “Chiến sĩ cách mạng bị địch bắt tù đày” do Bảo tàng Lịch sử Quân sự Việt Nam tổ chức, nhìn lại những hình ảnh của mình năm xưa trong ngục tù đế quốc, ông không kìm nổi xúc động.

Năm 1965, khi vừa tròn 18 tuổi, cùng như bao bạn bè cùng chăng lứa, ông Vũ Văn Kim (Đình Tổ, Thuận Thành, Bắc Ninh) gác lại những ước mơ, hoài bão xếp bút nghiêm, tạm biệt mẹ già, em thơ đi theo tiếng gọi non sông.

Trong cuộc đời binh nghiệp của mình, có lẽ quãng thời gian 10 năm bị giam cầm đi đày qua các nhà lao của chính quyền Sài Gòn từ nhà tù Pleiku, Cần Thơ, Phú Quốc đến Côn Đảo - mà các tù chính trị thường gọi là “Địa ngục trần gian” là những năm tháng khắc nghiệt nhất trong chặng đường đấu tranh cách mạng nhưng cũng đáng tự hào nhất đối với ông Vũ Văn Kim. Tháng 10/1966, trong một lần tập kích vào sân bay Quy Nhơn, ông bị trọng thương và bị bắt. Sau đó, bị đày đến nhà lao Phú Quốc với số tù 0436: “Khi đối diện với những cảnh tra tấn thừa sống thiếu chết như bắt ăn phân, đục răng, đục chân, đục óc, đánh đập, roi quất tóe máu... có lúc trong đầu tôi thoáng nghĩ đến cái chết cho nhẹ nhàng”.

Nhưng cái chết như thế là vô nghĩa, là có tội với Tổ quốc. Nghĩ là làm, ở nơi ngục tù hà khắc, tàn bạo đó nhưng ông đã cùng anh em tù chính trị bàn bạc, thống nhất tổ chức phong trào đấu tranh quyết phải sống mà hoạt động cách mạng ở trong tù. Ở nhà lao Cây Dừa, những người chiến sĩ cộng sản đã phải vận dụng hết chất xám để đấu tranh sinh tử: “Mới đầu tổ chức hoạt động bí mật, khi bị lộ thì không ai nhận, chúng cứ bắt, cứ giết kiểu tùy chọn. Chúng đã giết mất nhiều cán bộ đầu não khiến cách mạng tổn thất nặng nề”.


Giới thiệu về cuộc đấu tranh trong ngục tù của ông Vũ Văn Kim tại triển lãm “Chiến lãm chiến sĩ cách mạng bị địch bắt tù đày”. Ảnh BTLSQSVN.

Từ năm 1969, anh em tù thống nhất một số người sẽ đứng ra nhận tội thay thế các cán bộ lãnh đạo khi hoạt động bại lộ (trừ khi chúng bắt được tận tay mới phải chịu). Trong số đó hầu hết là các anh em đã bị giặc tra tấn tàn phế, một số anh em tình nguyện chết để tổ chức được an toàn.

Tháng 3/1971, ông Vũ Văn Kim cùng đồng đội tiến hành đào hầm trốn thoát. Công cuộc đào hầm rất công phu. Số đất đào mỗi ngày chỉ đủ hòa tan với thùng phân để chúng không phát hiện được. Trong hệ thống đường hầm có vô vàn hầm giả, kiểm tra nhiều cũng không có kết quả. Khi nào chúng lơ là, tù chính trị lại đào tiếp. Thật không may, khi đào đường hầm được 24m ra bãi rác thì ông và 12 anh em bị bắt và bị tra tấn dã man.

Nở nụ cười hiền từ, người cựu tù kể tiếp: “Lúc đó tôi nặng 30kg, đấm một cái thì thiếu, đá một cái thì thừa, nên chúng chỉ đánh được vài cái là tôi đã ngất, chúng lại quẳng tôi vào buồng giam”. Gần 10 năm đấu tranh kiên cường, cân não với địch, chính tay ông đã đào được 5 đường hầm.

Năm 1972, ông bị đày ra nhà lao quân sự Cần Thơ. Trước khi bị đày đi Cần Thơ, Chi bộ Đảng tổ chức kết nạp ông với lời dặn dò: “Từ giờ phút này đồng chí được đứng trong hàng ngũ của Đảng, dù ở đâu, khi gặp tổ chức đồng chí hãy nói mình là Đảng viên. Và tự nghĩ mình phải hành động xứng đáng là Đảng viên”. Ông Kim nhớ lại những tháng ngày kinh hoàng: “Tại nhà lao quân sự Cần Thơ, chúng nhốt tôi vào phòng giam đặc biệt với những lớp thép gai dày đặc, chỗ ăn ở với chỗ vệ sinh là một. Chúng tra tấn dã man, cho ăn uống chỉ đủ ở mức cầm hơi”.

Tại phiên phúc thẩm, ông bị kết án 21 năm tù. Ngày 24/2/1972 phiên tòa thứ 3 xử ông với mức án 10 năm tù. Chúng có ý định đày ông cùng 3 đồng đội khác đến Côn Đảo với mục đích giết tù nhân không cần tốn viên đạn nào.


Ông Vũ Văn Kim với 6 vết sẹo trên bụng. Ảnh ANTĐ.

Để chống lại âm mưu đày tù nhân ra Côn Đảo, cuộc tuyệt thực bắt đầu vào ngày 27/2/1974. Chi bộ nhà lao lập nhiệm vụ quyết tử gồm 2 bước. Bước thứ nhất là tự rạch bụng mình trước kẻ địch để xem động thái chúng thế nào?

Nếu chúng vẫn không chịu giải quyết yêu sách thì sẽ chuyển sang bước thứ hai là mổ bụng moi ruột để thể hiện sự phẫn nộ. Mặc dù sau 5 ngày tuyệt thực, sức khỏe yếu, nhưng ông Kim vẫn gượng dậy xin được thực hiện nhiệm vụ quyết tử. Ông nhớ như in đó là ngày 2/3/1974, để thu hút sự chú ý của cai ngục ông đứng lên hô lớn: “Hiệp định Pari đã ký kết được hơn 1 năm, nhưng đế quốc Mỹ và chính quyền Sài Gòn không những không trao trả tù binh cho chính quyền cách mạng mà còn giết dần, giết mòn anh em chúng tôi. Chúng tôi cực lực lên án đế quốc Mỹ và nhà cầm quyền Sài Gòn”.

Vừa dứt lời, ông cầm dao liên tiếp rạch vào bụng. “Rạch xong, máu chảy xối xả, tôi lịm đi, thoát khỏi nỗi đau thể xác”, ông Kim nhớ lại giây phút kinh hoàng với giọng hào sảng. Sự kiện này đã tạo làn sóng căm phẫn trong quần chúng nhân dân buộc Mỹ - ngụy phải trao trả các đồng chí tù chính trị vào ngày 7/3/1974.

Về phần mình, ông Vũ Văn Kim đã được đồng đội may mắn cứu sống. Mười năm bị đày đi khắp các nhà lao của chính quyền Sài Gòn, ông luôn tự hào vì đã giữ trọn lời thề son sắt với Tổ quốc, với Đảng, với nhân dân. Ông tự nhận thấy mình là người may mắn khi có ngày trở về từ nơi địa ngục trần gian, nơi mà bao anh em đồng đội kiên trung đã mãi mãi nằm lại trốn ngục tối lạnh lẽo.

Hơn 40 năm trôi qua, hôm nay đây có mặt tại triển lãm “Chiến sĩ cách mạng bị địch bắt tù đày” tại Bảo tàng Lịch sử Quân sự Việt Nam, ông Vũ Văn Kim tham dự với tư cách nhân chứng lịch sử, đến nói chuyện truyền thống và ôn lại những kí ức hào hùng về một thời hoa lửa, ông không giấu nổi niềm xúc động, tự hào: “Lúc này đây, tôi chỉ nghĩ về đồng đội mình, biết bao anh em đã nằm lại, có những cái chết thành bất tử như Nguyễn Đình Xô, có những cái chết không cầm nổi nước mắt, có những cái chết dai dẳng nhưng anh em vẫn kiên trung giữ vững khí tiết, tôi luôn tự hào về họ”.

Năm tháng qua đi nhưng những ký ức, những câu chuyện xúc động cùng những kỷ vật thiêng liêng về tình đồng chí đồng đội, tình yêu quê hương đất nước, tại nơi địa ngục trần gian của đế quốc, nơi những người tù cách mạng đã phải vật lộn với đòn roi tra tấn và mọi thủ đoạn tàn độc của kẻ thù để giữ vững khí tiết cách mạng sẽ mãi là một bài ca bất tử trong trái tim người cựu tù năm xưa./.


Nguồn: Phương Thảo
20-07-2019
Các bài viết gần đây
Các bài viết cùng chuyên mục

s