Gặp người thu giữ con dấu của tướng Cao Văn Viên


25-03-2019
Trong một dịp thăm nhà Đại tá Lê Xuân Yến, nguyên Phó Chủ nhiệm chính trị Quân đoàn 1 (Binh đoàn Quyết thắng), người đã trực tiếp thu giữ con dấu của Đại tướng Cao Văn Viên - Tổng Tham mưu trưởng Quân lực Việt Nam cộng hòa trong Chiến dịch Hồ Chí Minh năm 1975, chúng tôi được nghe ông kể lại những phút giây đáng nhớ trong sự kiện đó gắn với một kỷ vật ông đang giữ.

Đại tá Lê Xuân Yến sinh năm 1940 tại xã Khánh Thượng, huyện Yên Mô, tỉnh Ninh Bình, nhập ngũ năm 1959. Ông đã tham gia hầu hết các chiến dịch lớn như: Chiến dịch Bình Trị Thiên năm 1965; Cuộc Tổng tiến công và nổi dậy Xuân Mậu Thân năm 1968. Năm 1972, trên cương vị là cán bộ Tiểu đoàn, ông đã cùng đơn vị chiến đấu anh dũng, chốt giữ kiên cường bảo vệ Thành cổ Quảng Trị trong suốt 81 ngày đêm khói lửa ác liệt.

Năm 1975, trong đội hình Quân đoàn 1, ông là Chính ủy Trung đoàn 48, Sư đoàn 320B (Sư đoàn Đồng Bằng), trực tiếp chỉ huy mũi thọc sâu đánh chiếm Bộ Tổng tham mưu ngụy quyền Sài Gòn. Sau khi đất nước hòa bình, thống nhất, ông tiếp tục công tác trên nhiều cương vị khác nhau. Đến năm 1996, ông nghỉ hưu với quân hàm Đại tá, Phó Chủ nhiệm chính trị Quân đoàn 1.


Đại tá Lê Xuân Yến tại nhà riêng. Ảnh Hương Nhài.

Ông kể rằng: Cuối tháng 3/1975, khi Trung đoàn 48 đang đắp đê ở huyện Yên Khánh, tỉnh Ninh Bình thì nhận nhiệm vụ cùng các lực lượng của Quân đoàn hành quân vào Nam tham gia chiến đấu. Đơn vị lập tức hành quân bộ hơn 10km ra ga Cầu Yên, tàu hỏa đã đợi sẵn để lên đường. Hành quân suốt 12 ngày đêm, khi vào đến Đồng Xoài, Trung đoàn 48 được giao nhiệm vụ là đơn vị thọc sâu, đánh chiếm Bộ Tổng tham mưu ngụy, 1 trong 5 mục tiêu quan trọng, có ý nghĩa chiến lược để giải phóng Sài Gòn - Gia Định.

Đảng ủy Trung đoàn đã tổ chức hội nghị quán triệt tình hình nhiệm vụ, xác định quyết tâm đánh chiếm các mục tiêu được giao. Trong đó ưu tiên nhiệm vụ chính trị trung tâm là chiếm được Bộ Tổng tham mưu ngụy, dọc đường thọc sâu nếu bị địch chặn đánh thì sẽ tổ chức đánh lại, địch không đánh ta tiếp tục hành quân cho kịp thời gian đã hiệp đồng.

Suốt trục đường thọc sâu, không ít lần Trung đoàn 48 vấp phải sự phòng ngự kiên cố, đánh phá ác liệt của địch, nhất là ở Quận lỵ Tân Uyên. Đơn vị phải tổ chức chiến đấu quyết liệt mới bảo đảm được tốc độ hành quân. Khoảng 4 giờ sáng ngày 30/4/1975, Trung đoàn 48 tiến vào đến cầu Bình Triệu (cách trung tâm Sài Gòn khoảng 30km) thì tiếp tục vấp phải sự phản kháng mạnh mẽ của địch. Trên mặt cầu địch bố trí rất nhiều xe tăng và vật cản như thùng phuy xăng, ụ bê tông, mìn chống tăng để ngăn chặn quân ta. Ông lập tức tổ chức đội hình tấn công quân địch. Trận đánh diễn ra nhanh gọn, quân ngụy cởi bỏ quần áo, bỏ lại xe tăng và súng cá nhân chạy nhốn nháo, số ít không chạy kịp dù xe đã nổ máy sẵn. Trong lúc Trung đoàn cử lực lượng công binh vào gỡ bom mìn thông cầu, ông đã cho gọi loa yêu cầu tàn quân ngụy quay nòng pháo, quay đầu xe tăng, đưa bộ đội ta sang xe tăng của địch để chúng dẫn Quân giải phóng vào Bộ Tổng tham mưu ngụy. Nhờ đó đơn vị đã nhanh chóng tiến thẳng vào mục tiêu.


Thiếu tá Lê Xuân Yến, Chính ủy Trung đoàn 48, Sư đoàn 320B năm 1975. Ảnh nhân vật cung cấp.

Trụ sở Bộ Tổng tham mưu ngụy là tòa nhà 2 tầng rất dài, có nhiều phòng, nhiều cầu thang lên xuống. Cửa ra vào nào cũng được phòng ngự bằng rất nhiều bao cát xếp chồng lên nhau. Khi đơn vị tiến vào, địch vẫn cố thủ, bắn loạn xạ vào bất cứ mục tiêu nào xuất hiện. Chỉ huy Trung đoàn tổ chức 12 chiếc xe tăng của cả ta và địch vừa chiếm được tiến vào sân, quân địch vội vã bỏ chạy hết.

Vào đến cửa chính, gặp một người thanh niên mặc thường phục chừng 30 tuổi. Vì không biết đối tượng là ai nên ông hỏi:

- Làm gì ở đây? Người đó trả lời: Con ở đây! Ông lại hỏi: Cao Văn Viên đâu? Người đó nói: Ông ấy chạy rồi!

Ông ra lệnh: Đưa tôi lên phòng làm việc của Cao Văn Viên!

Ông được đưa lên một căn phòng. Bàn làm việc có rất nhiều giấy tờ, các con dấu được đặt trong một cái trục xoay tròn. Ông hỏi: Con dấu của Tổng tham mưu trưởng đâu?

Người đó nhặt một con dấu đưa lên. Vốn tính cẩn thận, ông thầm nghĩ: “Có lẽ tên này là lính ngụy làm văn thư vì nó rất thành thạo nhưng vẫn phải kiểm tra xem, nhỡ đâu nó đưa con dấu không đúng với con dấu mình cần thì sao”. Ông lấy cuốn sổ công tác trong túi áo, mở ra và đóng dấu lên tờ giấy. Thấy đó đúng là con dấu của Tổng tham mưu trưởng ngụy, ông yêu cầu người đó lấy dấu tên và chức danh đóng xuống phía dưới. Dòng chữ Đại tướng Cao Văn Viên, Tổng tham mưu trưởng Quân lực Việt Nam cộng hòa hiện ra.


Tờ giấy ông Lê Xuân Yến đóng dấu kiểm tra con dấu của Đại tướng Cao Văn Viên vẫn được ông cất giữ cẩn thận sau 44 năm. Ảnh Hương Nhài.

Ông cầm con dấu, gấp cuốn sổ bỏ vào túi áo bước ra khỏi phòng. Qua lối lên cầu thang phía tay phải, ông thấy tổ cắm cờ của Đại đội 5, Tiểu đoàn 2 đã cắm được lá cờ Giải phóng lên nóc nhà trụ sở Bộ Tổng tham mưu ngụy trong tiếng hò reo của cán bộ, chiến sỹ Trung đoàn. Lúc đó là 10 giờ 30 phút ngày 30/4/1975. Xuống đến sân, gặp cánh quân của đơn vị bạn đang tiến vào từ cổng sau, ông nói cho họ biết mình đã vào phòng làm việc và thu được dấu của tướng Cao Văn Viên. Sau đó, ông báo cáo và trao lại con dấu cho Đại tá Lưu Bá Xảo, Sư đoàn trưởng và Đại tá Đỗ Mạnh Đạo, Chính ủy Sư đoàn 320B. Tờ giấy có đóng dấu của tướng Cao Văn Viên được ông gìn giữ cho đến ngày nay.

Ông cười hiền và nói thêm rằng, vào năm 2015, báo Ninh Bình biết tin ông là người trực tiếp dẫn quân đánh chiếm Bộ Tổng tham mưu ngụy, thu giữ dấu ấn của tướng Cao Văn Viên nên đã viết bài về ông. Bài báo đã gây chú ý vì Bảo tàng tỉnh Thái Bình cũng đang giữ con dấu được cho là của Cao Văn Viên. Sự việc được làm sáng tỏ khi cuối năm 2018, đoàn cán bộ tỉnh Thái Bình đến nhà ông để đối chiếu, đã xác định con dấu Bảo tàng tỉnh Thái Bình đang giữ là con dấu của cơ quan quân lực thuộc Bộ quốc phòng chế độ Việt Nam cộng hòa; còn con dấu mà ông thu được, ông đóng vào cuốn sổ công tác là con dấu của Đại tướng Cao Văn Viên, Tổng tham mưu trưởng Quân lực Việt Nam cộng hòa. Đó là con dấu mang giá trị pháp lý quốc gia, có quyền quan hệ với đế quốc Mỹ và quốc tế. Đoàn đã cảm ơn ông và vui vẻ ra về.


Bộ Tổng tham mưu ngụy bị Trung đoàn 48, Sư đoàn 320B đánh chiếm. Ảnh nhân vật cung cấp.

Khuôn mặt người lính già 80 tuổi đời, 58 tuổi Đảng chợt rưng rưng xúc động. Suốt cuộc đời quân ngũ, điều ông luôn trăn trở, xót xa là chiến tranh quá khốc liệt, có những chiến dịch bộ đội hy sinh nhiều, số ít đồng đội hy sinh mà không được chôn cất chu đáo, đến tận bây giờ mộ phần vẫn chưa tìm được. Bản thân ông dù bị thương mất 45% sức khỏe, trong đầu hiện vẫn còn mang mảnh đạn nhưng được trở về với gia đình, nuôi dạy các con trưởng thành, sức khỏe cũng còn tương đối thế là may mắn và hạnh phúc lắm rồi.

Ông chia sẻ: Mình giữ lại tờ giấy đóng con dấu của Cao Văn Viên đã chứng tỏ Trung đoàn 48 đã hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ được giao, đánh chiếm Bộ Tổng tham mưu ngụy, thu được con dấu của tướng Cao Văn Viên, tước bỏ quyền lực của đối phương. 44 năm qua, tôi coi tờ giấy đó như báu vật, thi thoảng lại mang ra ngắm, ôn lại những khoảnh khắc hào hùng đã in sâu vào kí ức không thể phai mờ.

Tạm biệt ông ra về mà hình ảnh người lính già cứ đọng lại mãi trong tôi. Chính ông là một trong những đại diện tiêu biểu cho thế hệ cán bộ, chiến sỹ đầu tiên xây dựng nên bề dày truyền thống của Quân đoàn 1 - Binh đoàn Quyết thắng anh hùng. Ông hứa rằng sẽ tặng kỷ vật cho Bảo tàng Binh đoàn Quyết thắng vào một ngày gần nhất sau khi chụp lại để làm bản sao. Việc hoàn tất các thủ tục pháp lý là cơ sở để phát huy giá trị lịch sử của hiện vật về sau nhằm tuyên truyền, giáo dục truyền thống cho các thế hệ, nhất là cán bộ, chiến sỹ Quân đoàn 1./.


Nguồn: Thiếu tá Nguyễn Hương Nhài - Bảo tàng Binh đoàn Quyết thắng
25-03-2019
Các bài viết gần đây
Các bài viết cùng chuyên mục
s