Những bức thư của anh hùng Nguyễn Phan Vinh


08-10-2018
“Chúng ta phải là những con lạc đà trên bãi sa mạc, mỗi bước đi, mối vết chân của chúng ta vì sự nghiệp của Đảng. Chúng ta phải là những chiếc cầu chì, vui vẻ và lạc quan mà nhận lấy công tác ở những nơi nguy hiểm nhất. Và khi cần thiết ta hy sinh sinh mạng mình cho Đảng, cho nhân dân…” Đó là những dòng thư của anh hùng, Thuyền trưởng Nguyễn Phan Vinh khi đang học ở Trung Quốc gửi cho người bạn thân Trần Phong.

Nguyễn Phan Vinh – Thuyền trưởng anh hùng

Nguyễn Phan Vinh, người con ưu tú của mảnh đất Điện Nam (huyện Điện Bàn, tỉnh Quảng Nam) sinh ra trong một gia đình giàu truyền thống cách mạng. Năm 1963, bà nội bị địch tra tấn đến kiệt sức vì hoạt động cách mạng, rồi người chú ruột Nguyễn Đức Lân cũng ngã xuống trên chiến trường Quảng Nam. Rồi mẹ anh qua đời, tháng 3/1968, khi anh hy sinh ở khu vực đảo Hòn Hèo (Khánh Hòa) thì cuối năm ấy, cha của anh là du kích Nguyễn Đức Mần cũng hy sinh trong một trận chống càn tại quê nhà.

Từ năm 1963 đến năm 1968, anh tham gia và chỉ huy tàu vận chuyển vũ khí từ miền Bắc vào chiến trường miền Nam. Vượt qua nhiều khó khăn, nguy hiểm, đã vận chuyển 11 chuyến với 500 tấn vũ khí vào Khu 5 và Nam Bộ. Đêm 29/2/1968, anh chỉ huy tàu 235 tiếp tế vũ khí cho mặt trận tỉnh Khánh Hòa. Khi đến vùng biển Hòn Hèo, địch đưa máy bay, tàu chiến ngăn chặn, Nguyễn Phan Vinh mưu trí chỉ huy tàu lách qua đội hình địch, xả khói mù, tăng tốc độ chạy đến đích an toàn.


Anh hùng Nguyễn Phan Vinh.

Khi quay ra bị 8 tàu địch bao vây, anh chỉ huy tàu bắn chìm hai tàu tuần tiễu của địch. Khi tàu 235 bị trúng đạn, một số thủy thủ bị thương vong, anh đã tổ chức đưa đồng đội lên bờ, cùng với Thợ máy Ngô Văn Thứ ở lại phá hủy tàu và lên bờ giữa vòng vây của địch. Nguyễn Phan Vinh đã cùng đồng đội ngoan cường chiến đấu diệt 10 tên địch và anh dũng hi sinh năm 35 tuổi. Cái chết trẻ trung của anh đã trở thành bất tử trong lòng những người lính biển và quân dân cả nước. Năm 1970, Nguyễn Phan Vinh được Nhà nước truy tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân, đảo Hòn Sập (thuộc quần đảo Trường Sa) được mang tên anh hùng Nguyễn Phan Vinh.

Những dòng thư đầy ắp niềm tin và lý tưởng cách mạng

Nguyễn Phan Vinh là một thuyền trưởng giỏi, sống gương mẫu và quyết đoán trong mọi hoàn cảnh, nhất là những lúc hiểm nguy. Đặc biệt ở anh luôn sục sôi lý tưởng và nhiệt huyết cách mạng. Tại Bảo tàng Hải quân hiện đang lưu giữ những bức thư của Anh hùng Nguyễn Phan Vinh gửi cho người bạn thân là đồng chí Trần Phong (nguyên quyền Đoàn trưởng Đoàn 125 Hải Quân, nay là Lữ đoàn 125).

Trần Phong và Phan Vinh là đôi bạn thân. Họ cùng quê, cùng tập kết ra Bắc, cùng học ở Trung Quốc và cùng về Hải quân làm thuyền trưởng. Những lá thư được anh viết khi đang tập trung tại căn cứ trên nước bạn, chuẩn bị cho những chuyến đi. Đó là những dòng tâm sự đầy ắp lý tưởng cách mạng và tình yêu quê hương đất nước, tình cảm bè bạn.


Bao thư anh hùng Nguyễn Phan Vinh gửi người bạn Trần Phong - Ảnh BTHQ.

Lá thư nhận ngày 26/10/1967 có đoạn:

“Lão Trần và Hồ! (đồng chí Trần Phong và Hồ Đắc Thạnh, hai người bạn thân của Nguyễn Phan Vinh)

... Hôm nay trên một phần mảnh đất Trung Hoa, Nguyễn ngồi hiên thư cho hai lão trước giờ liên hoan kết nghĩa giữa hai tàu. Vội vàng góp nhặt một số chữ gửi cho 2 lão gọi là chút tình thân....

... Từ dạo Nguyễn xa đất nước, Nguyễn cứ tưởng như thế là điều may cho Nguyễn lắm, nhưng mấy chục ngày sống ở đây, Nguyễn mới thấy nhớ đến dòng sông, bến nước, con đò... Điều này chắc Trần rõ nhiều, cũng như hồi chúng ta xuất dương ấy mà và còn hơn thế nữa, mảnh đất đến để được tung hoành còn nhỏ hơn Cồn Cỏ nhiều. Sóng biển, trưa hè, đá và đồi trọc... Nếu chúng mình không được mang dòng máu ông cha thì còn nhiều điều phải suy nghĩ...”

Những dòng tâm sự rất thật của anh về tình yêu quê hương đất nước, những khó khăn, gian khổ, nỗi nhớ nhà, nhớ quê. Nhưng anh luôn tự hào được mang dòng máu của cha ông, đó là truyền thống anh hùng bất khuất của bao thế hệ, đó là lòng biết ơn các bậc tiền nhân, biết ơn Tổ quốc và dân tộc đã cho mình cuộc sống và niềm tự hào.


Bức thư nay được lưu giữ và phát huy giá trị tại Bảo tàng Hải quân - Ảnh BTHQ.

 “... Nguyễn muốn trích ra đây một lời nói mà Nguyễn cảm thấy sâu sắc…: “Chúng ta phải là những con lạc đà trên bãi sa mạc, mỗi bước đi, mỗi vết chân của chúng ta vì sự nghiệp của Đảng. Chúng ta phải là những chiếc cầu chì, vui vẻ và lạc quan mà nhận lấy công tác ở những nơi nguy hiểm nhất. Và khi cần thiết ta hy sinh sinh mạng mình cho Đảng, cho nhân dân”. Thời gian, thời gian sẽ ủng hộ chúng ta...”

Lý tưởng cách mạng cao đẹp của anh là sẵn sàng chấp nhận hiểm nguy, sẵn sàng hy sinh cho cách mạng, cho nhân dân. Anh đã dấn thân vào chiến trận với một tâm hồn sôi nổi, giàu nhiệt huyết. Anh là tấm gương “Quyết tử cho Tổ Quốc quyết sinh” trên mặt biển, nơi mà kẻ thù có sức mạnh áp đảo về tuần tra, ngăn chặn, thậm chí huỷ diệt, chưa nói đến thách thức hiểm nguy không lường được của thiên nhiên.


Một bức thư của người bạn ở Hải Phòng gửi lại anh hùng Nguyễn Phan Vinh - Ảnh BTHQ.

Lá thư gửi tháng 1/1968, trước khi anh hy sinh một tháng: 

“Phong thân!

Mình không ngờ đến nơi đây. Mùa hè đã qua mà nóng ghê, nhưng đâu có nóng bằng cõi lòng người chiến sĩ. Mọi việc ở dây diễn ra bình thường, rất mong ngày “thượng lộ”, ấy thế mà cứ ăn chực nằm chờ mãi, kể cũng ê. Còn những gì tiếp theo nữa thì để lịch sử trả lời. Hẹn gặp Phong vào một ngày vinh quang, điều đó khẳng định.

... Phong hãy giúp mình biên thư cho anh Xử. Khi nào có dịp mình sẽ biên thư sau, hoặc sẽ có dịp gặp. Mình không muốn biên thư vì mình nghĩ rằng mọi riêng tư lúc này sẽ làm con người ta khó bước tới. Tình cảm đó có lẽ để dành cho sau chiến tranh. Bây giờ thì mình chỉ có một tình cảm duy nhất là hãy bước tới và xông vào cuộc cách mạng vĩ đại, con người hoàn toàn không sợ ràng buộc bởi những mối dây nào khác.

Thằng Thạnh sắp cưới vợ, mình không có gì làm quà. Phong mở trong gói đồ mình để lại, lấy chiếc khăn tay, lọ nước hoa nói rằng mình gửi tặng mối tình đó. Phong chuyển lời hỏi thăm và chúc mừng đôi bạn xinh đẹp ấy.”

Cách đây hơn 50 năm, Thuyền trưởng Nguyễn Phan Vinh đã đi vào chiến trận với tinh thần lạc quan và ung dung như thế bởi trong tiềm thức của anh nung nấu một lý tưởng cao đẹp, một niềm tin chắc chắn rằng sự hy sinh vì nghĩa của mình sẽ được nối tiếp, được mở rộng và sẽ thành công nếu không ở thế hệ của mình thì nhất định sẽ ở những thế hệ tương lai. Anh không còn nữa nhưng niềm tin và lý tưởng của anh còn sống mãi. Những bức thư kỷ vật ấy (số đăng ký 125-G-125) sẽ được Bảo tàng Hải quân gìn giữ mãi mãi và lưu truyền đến thế hệ mai sau./.


Nguồn: Bùi Thị Hương – Bảo tàng Hải quân
08-10-2018
Các bài viết gần đây
Các bài viết cùng chuyên mục

s