Bức thư trở lại người viết


15-05-2018
Người nhận, người chuyển thư đều đã hy sinh, thư quay về với người viết. Người được nhắc tên trong thư - bác sỹ Thuỳ Trâm cũng đã anh dũng ngã xuống. Bức thư trở thành kỷ vật sâu sắc của người viết - Đại tá Khương Thế Hưng, nguyên Chính trị viên Tiểu đoàn 48, Tỉnh đội Quảng Ngãi.

“Biết Dũng trách mình nhiều. Xin đành “Thương nhau chín bỏ làm mười” - mình chịu lỗi với mọi người (cả với ba mẹ và gia đình mình, với Thùy Trâm thân yêu) - Lòng mình thì vẫn bề bộn nhớ thương mà cuộc đời thì vẫn nối những chuyến ra đi không dứt”. Đó là những dòng tâm trạng trong bức thư Khương Thế Hưng (Nhân vật M. trong nhật ký Đặng Thùy Trâm) viết cho đồng đội. Bức thư có một hành trình kỳ lạ, không đến được tay người nhận và nằm ngủ yên trong sổ tay của người viết suốt hơn 40 năm...

Số phận kỳ lạ của bức thư

Chiếc phong bì nhỏ xíu có kích thước 6,5 x 8,8cm làm bằng giấy kẻ ô ly. Trên đề: Hưng. 736. GM TQTuấn, dưới là tên người nhận: Nguyễn Đức Dũng, Binh vận Đức Phổ

Bức thư đã không bao giờ đến được tay người nhận vì mặt sau phong bì có dòng chữ viết bằng mực đỏ: Hưng ơi! Dũng hy sinh rồi, địch càn vừa rút, Dũng lên công sự, địch càn trở lại gặp trong nhà bắn chết. HL.

Tiếp phía dưới là dòng chữ viết bằng mực xanh: Và bây giờ thì Hoàng Liên, người viết những dòng trên cũng đã hy sinh vì giặc Mỹ bắn chết - 12/69. Nét chữ của anh Khương Thế Hưng.


Bức thư Khương Thế Hưng gửi người đồng đội Nguyễn Đức Dũng.

Thư được viết hai mặt trên tờ giấy kẻ ca rô, kích thước 9,6 x 14cm, được gập làm tư, đặt gọn trong phong bì. Nguyên văn:

Dũng thân yêu,

Lan về họp, nhưng mình lại phải đi gấp. Vẫn là lần đi của Mùa xuân 68 chứa chan niềm tin và hy vọng, Dũng ơi!

Mọi riêng tư gác lại, mọi nhớ thương tạm dừng, mọi ước mơ chỉ dồn vào ước mơ chân lý: “Không có gì quý hơn Độc lập Tự do”.

Biết Dũng trách mình nhiều. Xin đành “Thương nhau chín bỏ làm 10” - mình chịu lỗi với mọi người (cả với Ba mẹ và gia đình mình, với Thùy Trâm thân yêu) - Lòng mình thì vẫn bề bộn nhớ thương mà cuộc đời thì vẫn nối những chuyến ra đi không dứt. Mình vừa bị pháo đè, vậy là 3 lần trong năm 68 khói lửa chiến tranh muốn trùm phủ lên mình, vật mình ngã xuống. Nhưng mình vẫn đứng dậy và lại ra đi - mỗi chuyến đi là những trận chiến đấu đêm ngày.

Đành hẹn lại ngày mai, ngày mà nắng hồng tràn ngập từng căn cửa sổ Cẩm Thành - Xuân Lý - cái tên vô vàn thân yêu mà xa vắng và buồn đau ấy, cuộc đời buồn biết mấy Dũng hè! Chiến tranh, mình căm thù nó, căm thù thằng Mỹ. Và vì vậy, mình càng trân trọng những tâm hồn trong sáng như người nữ bác sỹ quê hương.

Dũng cho mình có lời hầu thăm bác, vợ Dũng và mấy cháu thân yêu.

5/8.”

Người nhận, người chuyển thư đều đã hy sinh, thư quay về với người viết. Người được nhắc tên trong thư - bác sỹ Thuỳ Trâm cũng đã anh dũng ngã xuống. Bức thư trở thành kỷ vật sâu sắc của người viết - Đại tá Khương Thế Hưng, nguyên Chính trị viên Tiểu đoàn 48, tỉnh đội Quảng Ngãi.

Anh viết thư này ngày 5/8/1969, sau cuộc Tổng tiến công và nổi dậy Xuân Mậu Thân, trước khi tham gia các trận đánh vào các căn cứ của Lữ đoàn 11, Sư đoàn bộ binh 23 American của Mỹ ở Đức Phổ, Quảng Ngãi, để trả thù cho đồng bào Sơn Mỹ bị thảm sát trong vụ Mỹ Lai và biết bao đồng bào, đồng đội thân yêu khác nữa... Anh kẹp kỹ nó trong một cuốn sổ ghi chép. Rồi anh cũng ra đi mãi mãi, bức thư cứ thế ngủ yên trong hàng chục năm trời.


Anh hùng, liệt sĩ Đặng Thùy Trâm – nhân vật Thùy Trâm trong thư.

Khương Thế Hưng và cuộc đời

Khương Thế Hưng sinh ngày 18/9/1934, tại Hội An, Quảng Nam trong một gia đình giàu truyền thống yêu nước, là con trai thứ hai của Nhà giáo, Nhà thơ Khương Hữu Dụng.

Năm 1950, Khương Thế Hưng nhập ngũ và xung phong vào chiến trường cực Nam Trung Bộ. Cuộc sống ở chiến trường ác liệt này đã tôi luyện anh thành một người lính thiện chiến. Anh vừa đánh giặc giỏi, vừa vận động quần chúng đấu tranh. Sống với người dân Chàm, anh nhanh chóng tìm hiểu phong tục, tập quán, nếp sinh hoạt của họ, rồi từ đó khai thác, chắt lọc tinh hoa văn hoá Chàm, để sau này sáng tác nên điệu múa Chàm Rông nổi tiếng phục vụ đồng bào và chiến sỹ.

Năm 1962, Khương Thế Hưng trở lại chiến trường miền. Năm 1965, sau một thời gian lăn lộn xây dựng Đoàn Văn công Quân giải phóng Quảng Ngãi, anh trở về Tỉnh đội, tiếp tục làm phái viên chiến trường tại các đơn vị chủ lực, đặc công, trực tiếp tham gia chiến đấu, về những vùng địch kiểm soát vận động nhân dân “phá ấp chiến lược” giành dân. 

Năm 1968, Tiểu đoàn 48 tấn công vào trung tâm Quảng Ngãi, đánh chiếm Dinh Tỉnh trưởng nguỵ quyền. Năm 1969, anh chỉ huy đơn vị mở nhiều cuộc tiến công vào các căn cứ của Mỹ ở Sơn Tịnh, Đức Phổ. Năm 1970, anh bị thương nặng phải đưa ra miền Bắc cứu chữa. Sau đó anh được phân công về Báo Quân đội nhân dân, tham gia Phái đoàn quân sự bốn bên khi Hiệp định Paris được ký kết.


Khương Thế Hưng và một bức thư gửi anh hùng, liệt sĩ Đặng Thùy Trâm được lưu giữ tại Bảo tàng LSQS Việt Nam.

Kết thúc cuộc kháng chiến chống Mỹ, anh được phân công về Ban Ký sự Lịch sử - Tổng cục Chính trị. Với vốn hiểu biết phong phú và sâu sắc về chiến tranh được tích lũy và một kiến thức uyên bác, một khả năng khái quát, tổng hợp cao, anh có đóng góp quan trọng trong các công trình nghiên cứu tổng kết cuộc chiến tranh chống Mỹ cứu nước vĩ đại của quân và dân ta.

Nhưng rồi, những vết thương chiến tranh tái phát và do ảnh hưởng của chất độc hóa học, sức khỏe ngày một suy kiệt, người chiến sỹ - nghệ sỹ - nhà báo đa tài đã vĩnh viễn ra đi ngày 13/11/1999 trong niềm tiếc thương vô hạn của đồng đội và người thân.

Trong lá thư có số phận kỳ lạ vừa được nói tới ở phần đầu, anh Hưng có nhắc tới “Thuỳ Trâm thân yêu”. Đó chính là Bác sỹ, Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân Đặng Thùy Trâm nổi tiếng với cuốn nhật ký trở về từ bên kia chiến tuyến. Trong rất nhiều đoạn trong nhật ký của mình, chị luôn nhắc đến “M”. Những tài liệu mới đây đã khẳng định, Khương Thế Hưng - với bút danh Nguyên Mộc - chính là nhân vật “M” trong cuốn nhật ký của chị. Nhân cách trong sáng của Khương Thế Hưng, lối sống quên mình, vì mọi người rất tự nhiên, vô tư của anh, có thể dễ hiểu vì sao anh được Thùy Trâm dành cho riêng anh một tình cảm sâu nặng đến vậy.

Chủ nhân của bức thư kẹp kỹ nó trong một cuốn sổ ghi chép. Rồi anh cũng ra đi mãi mãi, bức thư cứ thế ngủ yên... Cuối cùng lá thư có số phận kỳ lạ ấy đã được gia đình Đại tá Khương Thế Hưng trao tặng cho Bảo tàng Lịch sử Quân sự Việt Nam năm 2010, sau 41 năm ngủ yên.../.


Nguồn: Trần Thanh Hằng
15-05-2018
Các bài viết gần đây
Các bài viết cùng chuyên mục
THƯ VIỆN Video

s