Bức tranh về người chết đứng còn hơn sống quỳ.


15-01-2015
Trong cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước của dân tộc ta, biết bao người đã ngã xuống hy sinh, biết bao người đã phải để lại một phần xương máu của mình ở ngoài chiến trường… vì độc lập, tự do của tổ quốc. Có nhiều thành tích xuất sắc được ghi nhận, tuyên dương ngay tại chiến trường (tại thời điểm diễn ra sự kiện lịch sử) nhưng cũng có những thành tích chưa được công nhận ngay mà phải nhiều năm sau mới được công nhận. Liệt sỹ Trần Quang Đắp (Trung đoàn 165, Sư đoàn 7) là một trong nhiều người được tuyên dương sau ngày giải phóng.

Nhân dịp kỷ niệm 47 năm ngày thành lập (13/6/1966 – 13/6/2013), Sư đoàn 7 và gia đình đã vinh dự đón nhận danh hiệu Anh hùng lực lượng vũ trang cho liệt sỹ Trần Quang Đắp. Cùng thời điểm này, Bảo tàng Quân đoàn 4 đã được nhận bức tranh CHẾT ĐỨNG CÒN HƠN SỐNG QUỲ do gia đình tặng. Bức tranh do họa sỹ Võ Xưởng phác họa “hành động anh hùng” của liệt sỹ Trần Quang Đắp, hy sinh ngày 21/11/1967 tại Làng 5, Hớn Quản, thuộc tỉnh Bình Phước.

Đồng chí Trần Quang Đắp sinh năm 1946, quê xã Thiệu Quang, huyện Thiệu Hóa, Thanh Hóa được biên chế vào Đại đội 21 trinh sát, (Trung đoàn 165, Sư  đoàn 7). Tháng 2/1966, đồng chí cùng đơn vị vào Nam chiến đấu, được kết nạp vào Đảng Cộng sản Việt Nam tháng 7 năm 1966. Trong chiến đấu, đồng chí đã đưa nhiều đoàn cán bộ đi trinh sát địa hình, trận địa, giúp đơn vị chiến đấu hoàn thành nhiệm vụ.

Truyện ký “Dòng máu trắng” của tác giả Nguyễn Trọng Liên nói về tấm gương hy sinh anh dũng của liệt sỹ Trần Quang Đắp có đoạn viết: “Ngày 21/11/1967, bà con trong ấp ở phía bên kia đồi nghe tiếng súng nổ, biết là lại có càn. Dân trong ấp phần lớn là dân cạo mủ từ nhiều đời, nhưng rất chí cốt, một lòng theo cách mạng. Tui (tác giả bài viết) và một số người men theo suối và nấp mình trong chiếc hầm bí mật đào giữa rừng cao su đã được ngụy trang kỹ, mà tụi thám báo không thể phát hiện được. Chúng tôi lật mảng cỏ trên nắp hầm và nhìn thấy một tốp lính ngụy mặc quần áo rằn ri đang tra tấn một anh bộ đội giải phóng. Hàng ngoài bọn lính núp dưới những gốc cây cao su chờ lệnh. Thằng sỹ quan ngụy tay lăm lăm khẩu súng côn sáu. Trên mặt hắn những vệt máu đỏ còn tươi. Sau những trẫn đòn dã man, anh bộ đội trẻ không một câu trả lời. Im lặng. Một tên trong bọn chúng thọc lưỡi lê vào sườn anh. Vẫn im lặng. Cảnh tượng thật khiếp đảm. Thằng sỹ quan ra lệnh cho đám đàn em rút sợi dây võng của một bộ đội đã bị bắn nằm sấp bên cạnh suối. Chúng buộc dây dù vào cổ anh, kéo anh đến một gốc cao su gần đó. Hai thằng trèo lên cây rút anh lên từ mặt đất. Những giọt máu hồng vẫn rớt xuống đất từ trên cao. Một đám mây bay qua che lấp ánh mặt trời vừa khuất đi vùng sáng trong khu rừng cao su. Chúng treo cổ anh. Anh đã hy sinh anh dũng… chúng tôi ngồi trong hầm, máu căng trên các thớ thịt, yên lặng để cho những giọt nước mắt tràn xuống. Bọn lính ngụy chia nhau thu gom các xác chết mang những bộ quân phục rằn ri. Khoảng nửa tiếng sau một xe nhà binh dừng bên mép lộ. Bọn lính khiêng những xác chết lên xe. Thằng chỉ huy ra lệnh hạ xác người trên cây cao su xuống và dã man dùng lê cứa cổ cho đến khi cái đầu rời khỏi thân người. Chúng ném cái đầu lên chiếc xe reo và cả tụi mất hút cùng chiếc xe sơn màu ghi nhạt. Bà con chúng tôi biết rõ bọn thám báo vẫn chưa đi khỏi nơi này nên yên lặng rút vế ấp. Cả ấp đều biết về một tấm gương hy sinh anh dũng của một anh “Bộ đội Cụ Hồ”. Ba ngày sau đó, bà con trong ấp trở lại cánh rừng để làm công tác liệt sỹ, thân người anh đã căng cứng, trương phồng. Trên ve áo nổi hằn lên một đoạn ngắn, vội xé đường chỉ lấy ra một miếng giấy nhỏ ghi dòng chữ Trần Quang Đắp, Thanh Hóa. Nét chữ lờ mờ trong màu thâm của máu đã khô. Cũng từ đây chúng tôi mới biết tên người liệt sỹ dũng cảm. Bà con liệm Trần Quang Đắp và chôn anh ở nơi này. Năm ngày sau đó chúng tôi mới chôn tấm bia tự tạo trên mộ anh”.

Theo đồng đội của liệt sỹ Trần Quang Đắp kể lại: Dù bị thương nặng nhưng đồng chí Trần Quang Đắp vẫn chiến đấu đến viên đạn cuối cùng. Khi hết đạn anh đã đập nát cây súng để vũ khí không rơi vào tay quân thù. Bị bắt, địch tra tấn rất dã man, nhưng anh vẫn giữ trọn khí tiết, tuyệt đối trung thành với  Đảng, với nhân dân. Trước lúc bị sát hại, anh đã nhìn thẳng vào mặt kẻ thù và nói: “Tao là Quân Giải phóng, tao không biết khai chỉ biết đánh bọn mày”. Địch giết anh nhưng chúng vô cùng khiếp sợ. Sau khi chúng rút, dân làng đã chôn cất anh, ai cũng vô cùng khâm phục về một tấm gương hy sinh anh dũng của “Bộ đội Cụ hồ”. Chiến tranh đã lùi xa, nhưng hành động anh hùng, tấm gương hy sinh oanh liệt của liệt sỹ Trần Quang Đắp còn sống mãi với đồng đội, với thế hệ mai sau. Sự hy sinh cao cả đó, sau  46 năm (25/4/2013) liệt sỹ Trần Quang Đắp đã được Đảng, Nhà nước, Quân đội truy tặng danh hiệu Anh hùng LLVT nhân dân.

 

Lê Thị Gấm

 


Nguồn: Bảo tàng Quân đoàn 4
15-01-2015
Các bài viết gần đây
Các bài viết cùng chuyên mục

Trận đánh tiêu biểu

Ký ức về trận đánh trên cao điểm 875 Đắk Tô (tháng 11/1967)

Trận quyết chiến của bộ đội chủ lực Mặt trận Tây Nguyên với Lữ đoàn dù 173 Mỹ tại cao điểm 875 trên vùng rừng núi Đắk Tô, tỉnh Kon Tum năm 1967 đi vào lịch sử hơn nửa thế kỷ. Nhưng ký ức trận chiến ác liệt ngày đó vẫn không phai mờ trong tâm trí của những lính trực tiếp chiến đấu, trong đó có Cựu chiến binh Nguyễn Trần Kiêm.

Nhân vật LSQS

Anh hùng Trần Ngọc Chung

Anh hùng, liệt sĩ Trần Ngọc Chung sinh năm 1930, quê ở xã Đoan Hùng, huyện Hưng Hà, tỉnh Thái Bình. Nhập ngũ tháng 10/1950, hy sinh tháng 3/1979 khi thực hiện nhiệm vụ quốc tế giúp nước bạn...

s